Ý nghĩa của lòng từ bi của Đức phật, nói về lòng từ bi của Đức phật thích

 - 
Chỏng Phật, Bồ Tát hay tu tập tâm trường đoản cú bi, cho nên Lúc đối diện cùng với rất nhiều hoàn cảnh ác hại thì bao gồm chổ chính giữa từ ấy phân phát ra mạnh mẽ kỳ diệu nhằm bảo đảm những ngài hoặc nhằm tương hỗ chúng sinh. Trong kinh Đại Bát Niết-bàn, các quyển 15 cùng 16 bao gồm chép lại những trường hợp linch diệu về mạnh mẽ và tự tin của lòng từ bi, chúng tôi xin theo nội dung vào ghê nhưng mà lược kể lại sau đây.Có một cơ hội, Đề-bà-đạt-đa xúi giục vua A-xà-thế làm cho sợ Như-lai. Lúc ấy, đức Phật cùng với các vị đệ tử đi khất thực vào thành Vương Xá. Vua A-xà-thay tức tốc mang đến con voi dữ Hộ Tài uống rượu mang đến say cuồng rồi thả ra, mong mang lại voi ấy làm hại Phật cùng các đồ đệ.Lúc kia, voi say hung dữ giẫm chết rất nhiều bạn, máu đổ ra lênh láng khắp khu vực, mùi tiết bốc lên tanh nồng mọi chỗ càng làm cho voi thêm hăng tiết. Nó thấy những người dân nghỉ ngơi ngay sát Phật khoác áo red color, tưởng là ngày tiết, tức thì hung hăng xông cho tới. Trong những đồ đệ của Phật, những người dân chưa hội chứng thánh trái phần lớn sợ hãi chạy tứ đọng tán, chỉ trừ ngài A-nan là ko chạy.Trong thành Vương Xá, toàn bộ nhân dân những đôi khi kêu khóc, than phiền rằng: “Đáng bi đát thay! Đáng bi thảm thay! Hôm nay đức Nhỏng Lai cứng cáp phải bị tiêu diệt mất! Tại sao chỉ trong một trong những buổi mai cơ mà Chánh giác buộc phải tán hoại?”Lúc ấy, Đề-bà-đạt-đa lấy có tác dụng niềm phần khởi, thốt lên rằng: “Sa-môn Cồ-đàm bị tiêu diệt đi là đề xuất lắm!. Từ ni trsống đi, chắc chắn rằng là ông ấy chẳng còn trên đời này nữa. Khoái thay! Sung mừng rỡ thay! Chủ ý của ta nay được toại nguyện!Lúc ấy, đức Phật ước ao hàng phục bé voi say hung tàn Hộ Tài, liền nhập định từ bỏ bi, rồi choạc tay ra chỉ nó. Tức thời, từ vị trí năm ngón tay của Phật hiện ra năm bé sư tử. Voi thấy vậy hoảng sợ, phủ phục ngay lập tức xuống khu đất khu vực chân tình Phật.Về sau, Phật dạy các đồ đệ rằng: “Lúc ấy, làm việc năm ngón tay của Nlỗi Lai thật ra không tồn tại sư tử. Đó là sức thiện nay căn tu từ bỏ của Nhỏng Lai, khiến cho bé voi ấy thấy được như vậy và chịu đựng từ trần phục.Một thời điểm không giống, khi Phật định nhập Niết-bàn, mới trở về phía thành Câu-thi-mãng cầu. Được nửa con đường, ngài bắt gặp có năm trăm con người lực sĩ đã dọn dẹp, quét tước đoạt mặt đường sá. Ngay giữa đường có một hòn đá. Họ ý muốn dẹp hòn đá ấy, nhưng mà sử dụng rất là cơ mà không sao nhấc nổi. Lúc ấy, đức Phật lấy làm tmùi hương xót, vai trung phong từ bi phát khởi trẻ khỏe. Liền đó, Phật cần sử dụng ngón chân chiếc hất hòn đá to ấy lên hư không, rồi chuyển tay ra đón đem, đặt ở yên trong tay mặt. Rồi ngài thổi cho đá ấy chảy thành vết mờ do bụi, tiếp nối tạo cho vết mờ do bụi ấy hòa hợp quay trở về thành hòn đá. Sức thần thông nhiệm mầu ấy để cho lòng kiêu sa của những lực sĩ ấy bị chấm dứt sạch mát. lúc ấy, Phật mới tngày tiết giảng mang đến họ nghe về đầy đủ lẽ cốt yếu vào Phật pháp, khiến cho cho cả bầy họ rất nhiều phát trung ương Bồ-đề, nguyện đang tinh tấn tu hành thành Phật.Về sau, Phật dạy các đệ tử rằng: “Lúc ấy, thiệt ra Như Lai không thể mang ngón chân loại cơ mà hất hòn đá to lớn lên hư không, đặt nó vào lòng bàn tay, thổi mang lại tung thành bụi, rồi tạo nên hiệp lại nlỗi cũ. Nên hiểu được, đó là sức khỏe của lòng tự bi, khiến cho các lực sĩ những nhận thấy sự việc cụ thể như thế.”Cũng vào thời Phật còn trên núm, ở miền nam Ấn Độ bao gồm một thành Khủng thương hiệu là Thủ-ba-la. Trong thành tất cả một trưởng giả thương hiệu là Lư-chí, làm cho Đạo công ty một bọn chúng tu hành. Ông ta là một bạn đã từng làm không hề ít bài toán thiện nay vào quá khđọng, với đã từng được chạm mặt không ít đức Phật Ra đời.Trong thành Thủ-ba-la, toàn bộ quần chúng hồ hết tin theo tà đạo, tận tâm phụng sự các thầy tu lõa thể của phái Ni-kiền.Lúc ấy, bởi ao ước hóa độ mang lại trưởng giả Lư-chí với nhân dân trong thành Thủ-ba-la, đức Phật ngay tức khắc rời ra khỏi thành Vương Xá mà mang lại thành ấy. Bọn lõa thể phái Ni-kiền khi nghe tới hiểu được đức Phật sắp đến thành Thủ-ba-la, ngay thức thì nghĩ về rằng: “Nếu sa môn Cồ-đàm mang đến phía trên, có lẽ rằng quần chúng ở đây đang bỏ họ mà lại tin theo ông ấy. vì thế, bọn họ đã không hề chu cung cấp, phụng sự họ nữa. Chúng ta đang bần cùng, không được đầy đủ, làm sao có thể trường đoản cú sinc sinh sống được?”Bọn Ni-kiền bèn cùng nhau phân tán ra khắp thành, rêu rao với quần chúng. # sống thành ấy rằng: “Sa-môn Cồ-đàm nay đang đến đây. Nhưng sa môn ấy là bạn prúc rẫy phụ huynh, chạy đông chạy tây. Ông ta mang đến đâu thì khiến cho đất đai cùng lúa thóc sinh hoạt kia mất mùa, quần chúng túng thiếu, chết chóc, dịch bệnh xâm sợ hãi, tất yêu cứu giúp. Cồ-đàm là người vô lại. Đi theo ông ta chỉ toàn là đàn La-gần kề, quỉ thần hung tàn. Những kẻ không phụ vương không mẹ, cô đơn quẫn bách bắt đầu mang lại cùng với ông ta, thăm nom và Chịu làm cho đồ đệ của ông ta. Nhưng số đông điều nhưng ông ta có thể dạy dỗ, chẳng qua chỉ toàn là tmáu lỗi không. Ông ta đến chỗ nào thì vị trí ấy không bao giờ được an nhàn.”Những người dân trong thành nghe lời ấy thì đem lòng sợ đặc, liền đhình ảnh lễ lũ Ni-kiền ấy nhưng mà bạch rằng: “Đại sư! Nay Shop chúng tôi biết phải làm thế nào đây?”Bọn Ni-kiền đáp: “Sa-môn Cồ-đàm tánh ưa thích rừng cây, suối tung, nước trong. Ở ngoài thành, ở đâu gồm có chình ảnh trang bị ấy, bắt buộc phá huỷ không còn đi. Các ngươi đề xuất kéo nhau đi ra khỏi thành, tới những vị trí có cây cỏ vườn rừng thì chặt đốn cho hết, đừng giữ lại chi cả. Còn đầy đủ suối, giếng, ao nước thì nên trút bỏ phẩn bẩn thỉu vào. Hãy đóng chặt những cửa thành, từng chỗ phần lớn sắp đặt binh khí nghiêm trang, nơi vách thành đề nghị chống hộ, giữ gìn cho kiên cố. Nếu fan ấy đi cho, đừng mang đến ai đi tới trước mặt ông ta. Các ngươi có tác dụng như thế thì sẽ được an ổn định. Chúng ta cũng trở nên search gần như phương pháp để khiến cho ông Cồ-đàm ấy cứ đọng theo mặt đường cũ nhưng mà trsống về.”Nhân dân trong thành ấy nghe vậy rồi thảy rất nhiều kính cẩn, vâng lệnh thực hiện. Họ bèn đốn chặt cây xanh, làm cho ô uế các mối cung cấp nước, rồi bố trí binh khí, cắt cử fan tuần chống với hộ vệ một biện pháp nghiêm ngặt.Khi ấy, đức Phật vừa mang đến thành Thủ-ba-la, thấy cây cỏ vườn rừng số đông bị chặt phá tàn héo, lại sở hữu những người nghiêm bị binch khí đã phòng vệ nghỉ ngơi các vách thành. Thấy cảnh hoang tàn như thế, Phật mang có tác dụng tmùi hương xót, ngay tắp lự mngơi nghỉ lòng tự bi hướng về hồ hết cây cối bị chặt phá. Ngay lúc đó cây cỏ liền xanh rì quay trở lại nhỏng cũ, lại còn nảy nsinh hoạt sinch sôi thêm nhiều cây chồi new, xum xê sum sê. Những mối cung cấp nước giếng, sông suối, ao hồ nước, thảy phần đông trsống buộc phải trong trắng, đầy tràn. Các vách thành thốt nhiên hóa ra trong suốt nhỏng color lưu lại ly, để cho trường đoản cú phía bên trong thành quần chúng. # phần lớn bắt gặp đức Phật và đại chúng uy nghi tỏa nắng rực rỡ. Rồi cửa thành tự nhiên không ngừng mở rộng, không hề ai hoàn toàn có thể ngnạp năng lượng cản trở được. Các món binh khí thoải mái và tự nhiên phần lớn hóa thành phần đông vật dụng hoa lá cute, quyến rũ và mềm mại.khi ấy, trưởng trả Lư-chí đứng vị trí số 1 tất cả quần chúng.


Bạn đang xem: Ý nghĩa của lòng từ bi của Đức phật, nói về lòng từ bi của Đức phật thích


Xem thêm: Xem Tử Vi Mua Xe M Ngay Tot Mua Xe Trong Thang 05 Nam 2021, Xem Ngày Mua Xe Máy, Oto Tháng 5/2021



Xem thêm: Nằm Mơ Thấy Sinh Em Bé Là Điềm Gì, Làm Sao Hóa Giải? Đánh Con Gì

# vào thành, thuộc đến vị trí Phật ngự. Đức Phật ngay tức khắc giảng mang đến họ nghe phần đông lẽ chủ đạo trong Phật pháp, khiến cho tất cả các người hầu như vạc tâm Bồ-đề, nguyện tu toàn cầu tấn cho tới Khi thành tích quả Phật.Về sau, Phật dạy các vị đồ đệ rằng: “Lúc ấy, thiệt Nhỏng Lai ko phải thay đổi thế ra rất nhiều sản phẩm công nghệ cây cối xanh xuất sắc, nước sạch mát đầy tràn sông rạch ao hồ nước... Như Lai cũng chẳng tất cả khiến cho vách thành ấy hóa ra nhìn trong suốt nlỗi lưu lại ly, tạo cho quần chúng. # được thấy được Phật. Nlỗi Lai ai cũng chẳng gồm Open thành, biến đổi thiết bị binh khí thành bông hoa. Nên hiểu được, đó đều vì chưng sức khỏe của lòng từ bỏ bi, khiến cho tất cả những người dân ấy thấy câu hỏi điều này.”Cũng vào thời đức Phật, trong thành Xá-vệ có một bạn đàn bà Bà-la-môn, bọn họ Bà-tư-trá. Bà chỉ có một đứa nam nhi mà lại thôi. Bà khôn xiết yêu thương nó, cơ mà nó chẳng may bệnh tật mất đi.Lúc ấy, sự bi lụy phiền lành gian khổ đánh chiếm lòng bà, khiến bà cuồng loạn mất trí. Bà loã lồ thân thể nhưng phân vân thứa, đi lang thang mang đến những ngã bốn con đường, la khóc thất thanh, rồi gào thét rằng: “Con ơi! Con ơi! Con đi đến vùng nào?” Bà đi mọi trong các thành ấp, lần khần stress. Nhưng người thiếu phụ ấy lại vốn là tín đồ đã bao gồm căn lành, vun trồng gốc đức trường đoản cú thời chỏng Phật thunghỉ ngơi xưa.Bấy tiếng, đức Phật khởi lòng từ mẫn đối với bạn thiếu nữ tội nghiệp ấy. Ngay lúc ấy, bà ta liền được thấy được Phật, nhưng lại trong thâm tâm tưởng rằng Phật là người con đã mất của bà. Bà ta tức thời thức giấc táo như xưa, cho trước đức Phật và ôm hôn thân Phật.Đức Phật tức thời dạy ngài A-nan rằng: “Ngươi hãy đem áo lại trên đây mang đến con gái nhân này mang.” lúc bà tất cả áo khoác vào rồi, đức Phật tức thì giảng mang lại bà nghe phần đa lẽ chủ công vào Phật pháp. Nghe pháp chấm dứt, bà đem có tác dụng mừng rỡ yêu thích chí. Bà tức thời phát trung khu Bồ-đề, nguyện tu hành thành Phật. Về sau, Phật dạy các môn đệ rằng: “Lúc ấy, thật ra Nhỏng Lai chẳng gồm hiện nay hình là bé của bà ấy, bà cũng chẳng bắt buộc là mẹ của Nhỏng Lai, cũng chẳng tất cả mang lại ôm hôn thân Phật. Nên biết rằng sẽ là những là sức mạnh của lòng tự bi, khiến cho cho những người đàn bà ấy thấy câu hỏi điều này.”Cũng vào thời đức Phật, vào thành Ba-la-nài nỉ gồm một tín đồ thiếu phụ cư sĩ thương hiệu là Ma-ha Tư-na-đạt-đa. Người thanh nữ ấy sẽ gieo trồng các cnạp năng lượng lành vào đời thừa khđọng, đã có được chạm chán rất nhiều chỏng Phật Thành lập và hoạt động. Người con gái cư sĩ ấy tất cả xin phép chúng tăng, trong chín mươi ngày mùa hạ được phụng thí thuốc thang đến hầu hết vị tỳ-kheo nhức nhỏ.Trong bọn chúng tăng lúc đó tất cả một thầy tỳ-kheo bao gồm bệnh nguy kịch. Thầy dung dịch xem mạch, nói chắc hẳn rằng: “Nên dùng món giết thịt làm cho thuốc. Nếu ông sử dụng được giết thịt, căn bệnh ông vẫn xong xuôi. Nếu ông chẳng dùng được giết, mạng ông bắt buộc mất.”Lúc ấy, người thiếu phụ cư sĩ cơ nghe được lời của lương y, ngay thức thì có tiền đá quý đi khắp các chợ, rao hỏi rằng: “Ai gồm giết thịt chào bán, tôi đã thay đổi bằng tiến thưởng, đá quý cùng với làm thịt cân nặng lượng đều nhau.”Cô ta đi khắp thành phố, tuy thế cũng chẳng kiếm được giết mổ. Cuối thuộc, cô bắt đầu trlàm việc về, từ bỏ tay nạm dao thẻo thịt sinh hoạt bắp vế mình, giảm ra nấu cháo, cần sử dụng những thiết bị hương liệu gia vị thơm mát rồi đem dâng mang đến thầy tỳ-kheo bao gồm căn bệnh. Thầy tỳ-kheo ấy nạp năng lượng xong xuôi ngay lập tức chấm dứt bệnh.Còn fan phái nữ cư sĩ ấy, chỗ giảm làm thịt hoá thành ghẻ độc, cực khổ khổ não hết sức. Trong cơn cực khổ cơ cực, cô mới to tiếng niệm rằng: “Nam tế bào Phật-đà! Nam mô Phật-đà!”Lúc ấy, đức Phật vẫn sinh sống trên thành Xá-vệ, nghe được giờ đồng hồ niệm Phật, ngay lập tức khởi lòng đại tự đối với fan nàng cư sĩ ấy. Tức thì tín đồ bạn nữ cư sĩ ấy lập tức bắt gặp Phật hiện cho, tay ráng lương dược pkhông còn lên ghẻ độc, da giết ngay tức thì lành lẽ như cũ. Đức Phật lại tmáu giảng rất nhiều lẽ chủ chốt của Phật pháp đến cô nghe. Nghe pháp xong xuôi, fan bạn nữ cư sĩ ấy rước làm cho niềm phần khởi, tức thì phạt trung khu Bồ-đề, nguyện tu trái đất tấn cho đến Lúc thành Phật.Về sau, Phật dạy dỗ các vị môn đệ rằng: “Lúc ấy, thật Như Lai chẳng bao gồm hiện cho thành Ba-la-nài, mang thuốc hay mà phết lên ghẻ độc của bạn nữ cư sĩ ấy. Nên biết rằng, đó là do sức mạnh của lòng từ bỏ bi, để cho người vợ nhân ấy thấy tất cả Việc những điều đó.”Lại bao gồm một lượt, Đề-bà-đạt-nhiều lòng tsi mê vô đối, không phải biết đủ, ăn món bơ các thừa nên bị nhức đầu, đau bụng, vô cùng khổ sở. Ông nhức tới mức không chịu được nổi, new niệm phệ rằng: “Nam tế bào Phật-đà! Nam-mô Phật-đà!.”Lúc ấy, đức Phật đang ở trên thành Ưu-thiền-ni, nghe giờ niệm Phật, tức thời sanh khởi lòng từ bỏ bi. Liền kia, Đề-bà-đạt-nhiều nhìn thấy Phật hiện nay mang đến, lấy tay xoa đầu, xoa bụng mang lại ông cùng đưa dung dịch cho uống. Ông ta uống dứt lập tức phục hồi.Về sau, Phật dạy những môn đồ rằng: “Lúc ấy, thiệt Như Lai chẳng có mang lại chỗ Đề-bà-đạt-đa, xoa đầu, xoa bụng, chuyển thuốc cho tất cả những người uống. Nên biết rằng, đó đều vì chưng sức khỏe của lòng từ bi, làm cho Đề-bà-đạt-nhiều thấy gồm câu hỏi như vậy.”Cũng vào thời đức Phật, nghỉ ngơi nước Kiều-tát-la tất cả một bầy cướp mang đến năm trăm con người, chuyên cướp làm thịt fan, gây hại lớn cho bá tánh. Vua Ba-tư-nặc vẫn ách thống trị trên kinh thành Xá-vệ của nước ấy, mang làm khiếp sợ vì sự hoành hành bạo ngược của chúng, bắt đầu không nên quân binch vây bắt chúng ta. Sau Lúc bắt được, bắt đầu tạo cho mù mắt bầy họ rồi mang cho vô vị trí rừng sâu tối tăm. Nhưng những người ấy vốn trước đây đã từng tdragon cnạp năng lượng lành gốc đức Khi gặp gỡ clỗi Phật vượt khđọng Thành lập, yêu cầu cho đến nay tín trung ương vẫn không hoại mất. Lúc bị mù mắt rồi, chúng ta đau buồn hại não khôn xiết, bắt đầu đồng thanh hao niệm Khủng rằng: “Nam tế bào Phật-đà! Nam tế bào Phật-đà! Hôm nay phía trên không ai cứu hộ chúng tôi!” Rồi họ mếu máo, kêu than.Lúc ấy, đức Phật vẫn sống trên tinc xá Kỳ-trả ngay sát thành Xá-vệ, nghe giờ tỉ ti ấy, ngay tức khắc sinh khởi lòng đại trường đoản cú bi. Tức thì, có một ngọn gió lành thổi mùi hương vào chốn rừng sâu khuất tất ấy. Các lắp thêm hương thuốc xông vào đôi mắt của các tín đồ cơ, từ từ bọn họ được sáng đôi mắt trở về, y nguyên nlỗi cũ.Những fan ấy vừa sáng mắt ra, lập tức thấy Nlỗi Lbạn đang đứng trước họ, tmáu pháp với bọn họ. Nghe pháp chấm dứt, bọn họ đồng phạt tâm Bồ-đề, nguyện tu trái đất tấn cho tới khi kế quả Phật.Về sau, Phật dạy các môn sinh rằng: “Lúc ấy, thật Nlỗi Lai chẳng có tạo sự gió lành thổi hương vào núi với phần đông thứ hương dung dịch trị lành được đôi mắt mù của họ, cũng chẳng tất cả đứng trước lũ họ cơ mà tmáu pháp. Nên biết rằng, đó đều là vì sức mạnh của lòng từ bi, để cho lũ bạn ấy thấy bao gồm câu hỏi điều này.”Cũng vào thời đức Phật, hoàng thái tử Lưu-ly là bé vua Ba-tư-nặc sinh hoạt thành Xá-vệ, nước Kiều-tát-la. Vì ngu tê mê buộc phải phế truất truất vua thân phụ, từ mình giật rước ngôi vua. Thái tử lại lưu giữ tới một mối thù hận ngày xưa, nên làm cho hại nhiều người ở trong mẫu bọn họ Thích-ca nghỉ ngơi thành Ca-tỳ-la-vệ. Người bắt được một vạn nhị nngốc thiếu phụ nhân bọn họ Thích-ca, mới lấy giảm tai, xẻo mũi, chặt đứt hết thủ công rồi xô xuống hào sâu.Những fan nữ ấy bị khổ sở cực khổ cơ cực, ngay thức thì đồng tkhô cứng niệm phệ rằng: “Nam mô Phật-đà! Nam tế bào Phật-đà! Nay chẳng gồm ai cứu nạn chúng tôi.” Rồi bọn họ lại kêu la, tỉ ti thảm thiết. Những tín đồ con gái này vốn đã từng tLong những căn lành đối trước chư Phật vào thừa khđọng.Lúc ấy, đức Phật đang nghỉ ngơi trên tinc xá vào vườn cửa Trúc Lâm ngay sát thành Vương Xá. Nghe tiếng khóc la của bọn chúng ta, ngài tức khắc khởi lòng đại trường đoản cú. Tức thì, những tín đồ nàng ấy thấy Phật hiện cho thành Ca-tỳ-la-vệ, sử dụng nước nhưng rửa những dấu thương thơm mang đến họ và cần sử dụng dung dịch cơ mà đắp lên đến bọn họ. Dần dần, chúng ta hết đau cùng, lỗ tai, lỗ mũi, thuộc hạ cũng lành lẽ trở lại y nguyên ổn nlỗi cũ.Bấy tiếng, đức Phật bắt đầu tngày tiết gần như lẽ chính yếu của Phật pháp cho chúng ta nghe, khiến cả thảy đều phát trung khu Bồ-đề, nguyện tu hành tinh tấn cho tới lúc thành quả Phật. Ngay hôm ấy, bọn họ tìm đến vị trí bà tỳ-kheo ni Đại Ái Đạo, xin xuất gia tchúng ta giới cầm túc.Về sau, Phật dạy những đệ tử rằng: “Lúc ấy, thật Như Lai chẳng gồm hiện tại đến thành Ca-tỳ-la-vệ, chẳng bao gồm dùng nước cọ các dấu thương thơm cùng dùng thuốc trị lành cho những con gái nhân ấy. Nên biết rằng, đông đảo là vì sức mạnh của lòng từ, khiến cho những bạn nữ nhân ấy thấy có vấn đề điều đó.”