Quá tam ba bận – Đêm dài lắm mộng

“Trước khi anh đầu quân cho nơi khác, tôi muốn nhắc anh một điều: Trên đời này nếu mình giỏi thì sẽ có người giỏi hơn. Không có ai là người giỏi nhất, người số 1, người không thể thay thế”.  Năm 2005, tôi đã rời khỏi công ty với hành trang như thế. Nhưng bài học đó phải nhiều năm sau tôi mới học thuộc.

Cuộc chia tay lần thứ nhất

Tốt nghiệp đại học ở Mỹ, từng làm việc cho các công ty đa quốc gia, năm 2000, tôi trở về nước với sự tự tin của một người “không việc gì là không thể”. Trước tiên, tôi được mời đi huấn luyện ở các trung tâm rèn luyện kỹ năng kinh doanh. Mỗi cuộc nói chuyện của tôi có hàng ngàn người theo dõi. Có người nhìn tôi đến há hốc, có người xong buổi nói chuyện đứng chờ ở cổng chỉ để được tôi ký tặng vào sổ tay; cũng có người âm thầm để ý và sau đó gửi lời mời tôi về cộng tác…

 

lmk 00000 76155 Quá tam ba bận   Đêm dài lắm mộng
Học hỏi kinh nghiệm từ người đi trước luôn là yếu tố mang đến thành công cho giới trẻ _Ảnh: HỒNG ĐÀO

Năm 2003, tôi quyết định đầu quân cho một công ty có vốn đầu tư nước ngoài chuyên sản xuất chất tẩy rửa ở Bình Dương với vị trí trợ lý giám đốc kinh doanh. Chỉ 6 tháng, tôi đã góp phần đưa doanh số tăng gấp đôi. Tổng giám đốc hoan hỉ hứa hẹn sẽ tăng lương, thưởng. Tôi thấy mình xứng đáng được như vậy. Thế nhưng, sau đó, tôi và giám đốc kinh doanh xảy ra bất đồng ý kiến. Tôi muốn mở rộng thị trường bằng cách tăng chi phí quảng bá, tiếp thị, khuyến mãi dồn dập để đánh bật các nhà sản xuất cùng ngành nghề ra khỏi thị trường mà mình đang chiếm thế thượng phong. Thế nhưng, giám đốc kinh doanh không đồng ý. Ông ta cho rằng điều đó không cần thiết khi chúng tôi đang mạnh trên thị trường. Thay vào đó, nên tập trung cho đào tạo một đội ngũ nhân sự chuyên nghiệp. Ý kiến của mình không được tiếp thu, tôi đưa sự việc lên ban tổng giám đốc và ra tối hậu thư: Hoặc là tôi hoặc là giám đốc kinh doanh phải ra đi.

Kết quả, giám đốc của tôi là người ở lại.

Lại khăn gói ra đi

Sau khi nghỉ việc, tôi dành ra 2 tháng để nghiền ngẫm lại mọi việc, đặt mục tiêu và vạch kế hoạch để tiếp tục chinh phục các nhà tuyển dụng khó tính. Không khó khăn gì để tôi lọt vào tầm ngắm của một doanh nghiệp sản xuất thực phẩm nổi tiếng trong nước đang chuẩn bị tung ra thị trường một sản phẩm mới. Tôi có thời gian 3 tháng để bộc lộ năng lực “trời cho” của mình. Tổng giám đốc phê duyệt đỏ chót vào bản kế hoạch do tôi dự thảo: “Công ty không ngại chi kinh phí khen thưởng nếu hoàn thành 80% kế hoạch. Mục tiêu là phải làm sao để trong vòng 6 tháng, doanh số tăng 20%”.

Chỉ tiêu ấy đối với tôi là chuyện nhỏ. Tôi bắt đầu tung ra chiến lược quảng cáo, tiếp thị ào ào trên các phương tiện truyền thông và những phương tiện khác mà chưa ai sử dụng. Sản phẩm của công ty được đưa đến trường học, bệnh viện, vùng sâu, vùng xa… Bài hát về sản phẩm của công ty vang lên trên đài truyền hình quốc gia, hình ảnh sản phẩm của công ty được treo khắp các nẻo đường… Hết tháng thứ nhất, sang tháng thứ hai, thứ ba, doanh số mới nhích lên từ từ. Tôi sốt ruột tung thêm các chiêu tiếp thị, quảng bá… Kết quả là: Rất nhiều người cho biết họ rất thích sản phẩm của công ty nhưng nếu có ai phát không thì sử dụng, còn bỏ tiền ra mua thì đắt quá, giá cả không hợp với túi tiền của đa số người Việt Nam vốn thu nhập thấp, cuộc sống còn nhiều khó khăn.

Không cần nói ai cũng biết là tôi phải ra đi.

Quá tam ba bận

Năm 2007, tôi đầu quân vào một công ty cũng chuyên về thực phẩm trong nước có trụ sở đặt ở một tỉnh phía Bắc. Ban giám đốc công ty đón tôi với nhiều kỳ vọng. Tôi được phép lập ê kíp làm việc riêng cho mình. Trong vòng 1 tháng, nhiều anh em ở các công ty trước đây tôi từng làm việc đã được mời về. Lương cao, phúc lợi tốt khiến tôi không khó khăn mấy trong việc “chiêu mộ” nhân tài. Thế nhưng, rắc rối cũng phát sinh từ đó. Một rừng không thể có nhiều cọp. Tôi có một ê kíp giỏi nhưng không ai chịu ai; người nào cũng muốn thể hiện, muốn mình là số 1; trong đó có bản thân tôi.

Công việc vừa triển khai còn ngổn ngang thì xảy ra suy thoái kinh tế thế giới. Công ty cắt giảm chi phí cho việc phát triển thị trường. Tất nhiên là tiền lương và các khoản khác của anh em cũng giảm theo. Thế là lần lượt từng người trong ê kíp bỏ đi. Tổng giám đốc thở dài: “Nghe tiếng anh đã lâu, giờ mới biết”.

Thế là tôi không còn lý do gì để ở lại.

>> Xem thêm tin tuyển dụng các ngành nghề phổ biến:

Truy cập để xem nhiều hơn tại MangViecLam.com – Kết Nối Sự Nghiệp, Tuyển Dụng, Kiếm Tìm Việc Nhanh 24H
Hotline: (028) 2222 2236 / (08) 2266 3636 / (08) 2268 3636

Cùng Danh Mục :

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>